[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Ở phố chẳng có mùi rơm, chỉ toàn mùi khói xe và bê tông hầm hập. Có những đêm đông nằm nghe gió thổi qua khe cửa, chợt nhớ đến cái ấm áp thô mộc của đống rơm xưa. Nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, những chiều chờ bố mẹ đi làm đồng về. Ôi, cả một miền bình yên xa lắc!

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Dưới bầu trời quê bốn mùa đổi sắc, đống rơm đơn sơ nằm im lìm bên góc vườn, như một người ít nói mà thân thuộc. Nó không có tên, không ai để ý, nhưng lại chứng kiến gần như trọn vẹn những năm tháng tuổi thơ tôi lớn lên giữa làng quê chiêm trũng, nơi đất đai còn ngai ngái mùi bùn non và cuộc sống thì chậm rãi như nhịp nắng cuối ngày.

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Đống rơm ấy có từ sau mỗi vụ gặt. Lúa gặt xong, phơi khô, tuốt lấy thóc, phần thân được bố gom lại, phơi khô, chất thành đống cao quá mấy đầu người. Rơm vàng óng, khô giòn, mùi thơm nồng nàn của nắng, của gió đồng, của mồ hôi người làm ruộng. Cả một mùa lam lũ dồn lại trong đống rơm, giản dị mà đủ đầy.

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Hồi còn bé, tôi coi đống rơm là một pháo đài. Lũ trẻ con trong xóm chiều nào cũng tụ tập, trèo lên trèo xuống, nhảy ùm từ trên cao xuống, rơm xẹp xuống kêu phì phì như đang thở. Có hôm mải chơi, bị rơm đâm xước cả tay chân, rát buốt, vậy mà chẳng đứa nào khóc. Đau đấy, nhưng vui, cái vui rất trẻ con, rất hồn hậu.

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Trưa hè nắng gắt, mặt đất như rang lên tỏa mùi khô khốc. Nhà nào cũng đóng cửa ngủ trưa. Riêng đống rơm thì mát lạ. Chui vào giữa đống rơm, ánh nắng lọt qua những khe nhỏ, vàng ươm và hiền lành. Tôi nằm im, nghe tim mình đập đều đều, có lúc thiếp đi lúc nào không hay. Giấc ngủ trưa thơm mùi rơm quê kiểng, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy dễ chịu vô cùng.

Đống rơm cũng là nơi trú ẩn của đủ thứ sinh linh nhỏ bé, mấy cây nấm mới nhú, vài chú gà hay bươi tìm thóc rơi...

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Chiều xuống, khói bếp từ những mái ngói bay lên, bảng lảng trên rặng tre đầu làng. Đống rơm bỗng nhuốm màu hoàng hôn, vàng sẫm lại, trầm tư hơn. Tôi thường ngồi tựa vào đó, nhìn con đường đất trước nhà, chờ bố mẹ đi làm đồng về. Tiếng bánh xe cải tiến lộc cộc, tiếng trâu thở phì phò, tiếng bố gọi với vào sân. Tất cả những âm thanh ấy quện lại, bình dị đến mức lúc còn nhỏ tôi chẳng thấy gì đặc biệt mà sau này đi xa lại thấy nhớ đến nao lòng.

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Mùa đông, gió bấc thổi hun hút, đống rơm lại thành kho báu. Mẹ lấy rơm đun bếp, lửa cháy bùng lên rất nhanh, khói cay xè mắt. Rơm còn được dùng lót chuồng trâu, giữ ấm cho gia súc. Tôi đứng nhìn bố mẹ làm việc, thấy đống rơm vơi dần đi theo từng ngày rét. Nó hy sinh âm thầm, như bao người nông dân quê tôi hiền lành chân chất mà chẳng bao giờ than thở.

Năm tháng trôi đi, làng quê đổi khác. Máy gặt liên hợp về, rơm không còn được chất thành đống to như xưa. Có thì cũng chỉ vài cuộn rơm lăn lóc ngoài ruộng, xa lạ và lạnh lẽo. Góc vườn nhà tôi trống trải hơn, chỉ còn nền đất cũ in dấu chân trâu mờ dần theo mưa nắng.

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Tôi lớn lên, rời làng, mang theo trong lòng hình ảnh đống rơm quê nhà. Ở phố, chẳng còn mùi rơm, chỉ toàn mùi khói xe và bê tông nóng hầm hập. Có những đêm đông nằm nghe gió thổi qua khe cửa, chợt nhớ đến cái ấm áp thô mộc của đống rơm xưa. Nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, những chiều chờ bố mẹ đi làm đồng về. Ôi, cả một miền bình yên xa lắc!

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Quê tôi giờ không nhà nào còn đống rơm nữa. Nhưng những sợi rơm vẫn nguyên vẹn trong ký ức, như một phần da thịt trong mỗi người. Nó nhắc tôi nhớ mình đã lớn lên từ đâu, từng sống những ngày êm ả và thật thà đến thế nào. Và tôi thấy lòng mình dịu lại, như được trở về một buổi chiều rất cũ, rất xa, nơi có mùi nắng, mùi gió và vị ram ráp, hồn hậu của những sợi tơ lòng tên gọi rơm quê!

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

[E-Magazine]: Ký ức rơm vàng

Nội dung: Nhất Mạt Hương

Đồ họa: Mai Huyền

Xuất bản: 5:08:05:2026:19:00

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM