{name} - {time}
Đã bao lâu rồi bạn chưa về thăm cha? Hãy về đi, bên cha và cảm nhận lại sự vững chãi bình yên nhất trên đời, trước khi thời gian kịp cuốn trôi đi những dấu yêu ấy. Chúng ta thường chỉ nhận ra giá trị thực sự của một bờ vai, một ánh nhìn khi tất cả đã trở thành hồi ức. Khi đó, những giọt nước mắt dù mặn chát cũng chẳng thể nào làm đầy lại những khoảng trống chơi vơi...
1. Có bao giờ bạn tự hỏi, một sự vững chãi có thể hình thành từ đâu? Với tôi, sự vững chãi ấy được tôi tìm thấy trên bờ vai cha, tựa như gốc cây cổ thụ bám sâu vào lòng đất, sừng sững che chắn qua bao mùa giông bão. Cha tôi, người đàn ông ít nói với đôi bàn tay thô ráp, nhưng đủ kiên cường để nâng đỡ cả cuộc đời tôi.Tôi lớn lên, nhưng ánh mắt cha thì đong đầy những suy tư, như những vân đá trầm tích ngàn năm, kể về bao nỗi lo toan chưa một lần than vãn. Trong ký ức ấy, tôi thấy mình là con thuyền nhỏ, lênh đênh trên biển cả, và ngọn hải đăng định hướng cho tôi chính là bóng cha, bền bỉ và không bao giờ tắt.Tôi nhớ, những buổi chiều chạng vạng, ánh nắng cuối ngày vương vấn trên tấm lưng cha đã còng khi cha ngồi bên hiên nhà, cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp tôi vừa làm hỏng vì mải mê rong chơi. Những vết dầu mỡ ấy, không chỉ dính chặt trên tay cha mà còn hằn sâu vào tâm trí non nớt của tôi mỗi khi tôi lầm lỡ.
Tôi không thể nào quên sáng sớm năm ấy, khi tôi 10 tuổi, theo cha ra đồng tát nước chống hạn. Sương sớm giăng mắc khắp cánh đồng, gió heo may thổi lùa qua những ngọn lúa khô cằn, mang theo mùi đất mới vỡ và hương phù sa thoang thoảng. Tôi loay hoay với chiếc gầu sòng, tay còn yếu, mãi không tát được. Rồi chiếc gầu sòng trượt khỏi tay tôi, rơi tõm xuống mương. Tôi sững người, nỗi thất vọng xâm chiếm khi nhìn chiếc gầu chìm dần. Nghe tiếng động, cha vội chạy đến. Bóng cha đổ dài trên nền đất, nhanh đến nỗi tôi cảm giác cha như một cơn gió lướt qua. Cha quỳ sụp vục tay xuống dòng nước lạnh mò tìm chiếc gầu. Bàn tay cha đầy vết chai, nhưng sao lúc ấy tôi lại thấy nó mạnh mẽ đến lạ thường. Cha ghé sát tai tôi, khẽ khàng nói, giọng trầm ấm, vững chãi hơn cả tiếng sấm: "Cứ bình tĩnh, con trai. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi". Cha nhặt chiếc gầu lên đặt vào tay tôi, ánh lên một niềm tin vô hạn. Cha không mắng, chỉ lặng lẽ cầm tay tôi, hướng dẫn từng nhịp tát nước. Sáng ấy, con đường từ đồng về nhà như ngắn lại.
2. Tôi vẫn thấy hình ảnh cha ngồi trầm ngâm bên tách trà buổi sáng, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng. Những vết hằn trên vầng trán cha, chứng tích của bao đêm trằn trọc, của những lần cha thức trắng lo lắng cho tương lai của chúng tôi. Mỗi khi tôi vấp ngã, cha không vội vàng đỡ dậy, mà để tôi tự đứng lên, đôi mắt cha dõi theo, ánh lên niềm tin rằng tôi có thể làm được. Rồi cha đổ bệnh, đó là một buổi chiều đầu tháng 11, cơn mưa phùn dai dẳng kéo theo một đợt gió bấc se lạnh. Cha vừa từ xưởng về, chiếc áo khoác bạc màu không đủ ấm, cả người run rẩy. Tối đó, cha ho dữ dội, giọng khản đặc, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. Mẹ đi vắng, anh em tôi còn quá nhỏ để hiểu hết sự kiệt sức của cha. Tôi ngồi cạnh giường, bàn tay nhỏ chạm vào cánh tay cha, thấy những mạch máu nổi lên gân guốc.
Tôi lo lắng tột cùng, nhưng không dám khóc. Bỗng, cha khẽ mở mắt. Đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng nhìn tôi. Cha đưa tay, run rẩy xoa nhẹ lên tóc tôi. Một nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi, kiên cường như ngọn nến trước gió. "Đừng lo, con trai. Cha không sao đâu"... Giọng cha thều thào, đứt quãng, nhưng lại xua tan nỗi sợ hãi đang bủa vây tôi. Sáng hôm sau, dù người vẫn còn mệt, cha đã cố gượng dậy. Tôi thấy cha âm thầm vào bếp nấu một nồi cháo gừng nóng hổi, rồi lại loay hoay chuẩn bị đồ đạc đi làm. Đôi chân cha vẫn còn run rẩy, nhưng từng bước đi vững vàng. Cha không muốn chúng tôi thấy cha yếu đuối, không muốn công việc bị bỏ lỡ. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu, tình cha không chỉ là suối nguồn dịu êm, mà còn là khối đá kiên cố, bất diệt, vững chãi và âm thầm, ngay cả khi thân thể cha đang phải chống chọi với bệnh tật.
3. Giờ đây, khi đã trưởng thành và tự mình đối mặt với cuộc đời, tôi càng thêm thấu hiểu. Mỗi quyết định tôi đưa ra, mỗi thành công tôi đạt được đều có bóng dáng cha ở phía sau, lặng lẽ nâng đỡ và âm thầm chỉ lối. Cha không là ngọn đèn rực rỡ soi sáng con đường, cha là ngọn núi vững chãi, bền bỉ đứng đó, đủ để tôi tựa vào khi mỏi mệt, đủ để tôi tìm thấy điểm tựa khi đi lạc. Có một lần, sự bốc đồng của tôi như một vết cứa sâu vào niềm hy vọng của cha, một vết thương không thể nhìn thấy nhưng lại nặng trĩu hơn bất cứ lời khiển trách nào. Đó là năm tôi thi trượt đại học, cú sốc đầu đời khiến tôi chán nản và muốn buông xuôi tất cả. Đêm đó, căn nhà chìm trong tĩnh lặng. Tôi ngồi co ro trong phòng, chờ đợi một lời trách móc hay những ánh mắt thất vọng. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ ra.
Rồi cánh cửa phòng khẽ mở. Cha bước vào, không một tiếng động. Tôi ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt cha đượm buồn, nhưng không có giọt nước mắt nào lăn xuống. Cha không mắng, không an ủi sáo rỗng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Cha đưa tay, đặt nhẹ lên vai tôi. Bàn tay cha thô ráp, nhưng sao lúc ấy tôi lại thấy nó truyền cho tôi một nguồn năng lượng vô hình. Rồi cha nói, giọng trầm ấm, chậm rãi: "Con trai, một cánh cửa đóng lại, nhưng sẽ có nhiều cánh cửa khác mở ra. Quan trọng là con có dám đứng dậy và bước tiếp hay không".Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay, nước mắt cứ thế tuôn ra ướt đẫm vai áo cha. Tôi khóc nức nở, như muốn trút bỏ tất cả sự yếu đuối và tự ti. Cha không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ siết chặt vai tôi, từng nhịp siết đều đặn, mạnh mẽ, như tiếp thêm sức mạnh cho một đứa trẻ đang chới với. Sáng hôm sau, khi tôi thức giấc, cha đã đi làm. Trên bàn học của tôi có một cuốn sách về những người đã thất bại nhưng không bỏ cuộc, và một mẩu giấy nhỏ: "Cha tin con sẽ làm được. Đứng dậy và bước tiếp nhé!". Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu sự im lặng của cha còn hơn vạn lời khuyên. Cái siết vai của cha, ánh mắt kiên định, và mẩu giấy nhỏ ấy, tất cả là minh chứng cho sự tin tưởng vô điều kiện, một sự động viên không cần phô trương.
Thời gian là một dòng chảy vô tận, không ngừng lấy đi sức vóc của cha, in hằn lên khuôn mặt những vết chân chim, làm mái tóc ngày qua ngày thêm bạc. Nhưng tình cha thì mãi mãi là vĩnh cửu, như trăng rằm lơ lửng giữa trời, soi rọi vào tâm hồn mỗi người con.
Đã bao lâu rồi bạn chưa về thăm cha, chưa một lần ngồi bên cha để lắng nghe những câu chuyện cuộc đời? Chưa một lần nắm lấy bàn tay cha, cảm nhận sự chai sạn và hơi ấm của sự hy sinh? Hãy về đi, bên cha - và cảm nhận lại sự vững chãi bình yên nhất trên đời, trước khi thời gian kịp cuốn trôi đi những dấu yêu ấy. Bởi lẽ, chúng ta thường chỉ nhận ra giá trị thực sự của một bờ vai, một ánh nhìn tin tưởng khi tất cả đã trở thành hồi ức. Và khi đó, những giọt nước mắt dù mặn chát cũng chẳng thể nào làm đầy lại những khoảng trống chơi vơi...
Nội dung: Lương Đình Khoa
Ảnh: Tư liệu Internet
Đồ họa: Mai Huyền
Xuất bản: 5:29:08:2025:19:00
{name} - {time}