[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Giữa một thời đại mà lời chúc có thể gửi đi chỉ bằng một cái chạm màn hình, tấm thiệp viết tay đầu năm giống như một cách khiến người ta chậm lại. Chậm để nghĩ. Chậm để nhớ. Chậm để thương...

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Một buổi sáng đầu năm, khi phố còn chưa tỉnh hẳn, khi gió vẫn còn mang theo mùi ẩm của đêm cũ, người ta ngồi xuống, mở một tấm thiệp trắng. Nét mực đầu tiên thường không thẳng. Nó nghiêng nghiêng, lạc nhịp, như tâm trạng bồi hồi mỗi dịp mùa sang trang.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Tấm thiệp viết tay đầu năm có một thứ mùi rất riêng. Mùi giấy mới pha lẫn mùi thời gian, mùi ký ức. Có người vẫn giữ thói quen mua thiệp từ sớm, chọn từng tờ một, lật đi lật lại như chọn một buổi sáng phù hợp cho mọi sự khởi đầu. Cũng có người không mua, chỉ xé một tờ giấy trắng, gấp lại cẩn thận. Cái quan trọng không phải hình thức mà là khoảnh khắc ngồi xuống, đối diện với chính mình, để nghĩ xem năm mới này mình thật sự muốn gửi gắm lời chúc tới ai.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Có những lời chúc viết cho người ở xa, nét chữ vì thế mà chậm hơn. Viết để nhớ những mùa tết đã từng ngồi rất gần, không cần thiệp, không cần lời chúc dài ngoằng. Nhớ những lần chỉ cần nhìn nhau là hiểu vô số thứ lặng im toát ra từ đôi mắt. Giờ đây, khoảng cách buộc người ta phải viết ra, phải lựa chữ cho vừa đủ, không quá nhiều để thành nặng nề, không quá ít để thành hời hợt. Nét mực run tay, vì sợ viết thiếu, cũng sợ viết thừa.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Có những tấm thiệp viết cho người ở rất gần. Gần đến mức ngày thường chẳng ai nói ra một lời chúc. Gần đến mức mọi quan tâm đều được giấu trong những việc rất nhỏ: một bữa ăn, một câu nhắc nhở, một cái nhìn thoáng qua. Đầu năm, ngồi viết mấy dòng, tự nhiên thấy ngại. Ngại vì những điều quen thuộc bỗng được gọi tên. Ngại vì tình cảm vốn lặng im nay phải hiện hình bằng chữ. Tay run, không phải vì xa cách, mà vì thân thuộc quá chừng.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Người viết thiệp đầu năm thường mang trong mình một niềm tin rất lạ. Ấy là tin rằng chữ viết có trọng lượng hơn lời nói. Khi lời nói vừa buông ra đã loãng trong khí trời, thì chữ viết nằm lại, bám trên mặt giấy, thấm vào mắt người đọc như một lời hẹn trăm năm. Viết thiệp cũng giống như treo lên tường một tờ lịch mới, không chỉ để xem ngày, mà còn để neo hy vọng.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Thiệp viết tay ngày đầu năm còn mang theo phép thử của sự thành thật. Khi người ta viết điều tốt đẹp lên giấy, người ta phải tin điều đó trước đã. Không thể viết “mong nhà mình yên ấm” nếu trong lòng chỉ toàn hoang mang đổ vỡ. Không thể viết “mong năm mới rạng rỡ” nếu đôi mắt còn chưa dám nhìn về phía mặt trời.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Trong phòng trọ cuối ngõ, mấy lao động xa quê vừa kết thúc chuyến tăng ca cuối năm, ngồi quây lại bên ấm trà nóng. Người nhớ mâm cơm có cá kho, người nhớ mùi nhang trên bàn thờ, người nhớ tiếng dép lê lạch cạch của mẹ đi ngang hiên nhà lúc trưa vắng. Mỗi người một nỗi, nhưng giống nhau ở chỗ đều muốn gói lại cho nhẹ, để mai còn xách lên đường mà về quê. Họ lấy giấy, lấy bút, ngồi viết thiệp. Câu mở đầu nào cũng giản dị, nhưng chứa chan tình. Viết xong, ai cũng cười, nhưng nụ cười đó có vị mặn của biển và vị ngọt của quê.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Giữa một thời đại mà lời chúc có thể gửi đi chỉ bằng một cái chạm màn hình, tấm thiệp viết tay đầu năm giống như một cách khiến người ta chậm lại. Chậm để nghĩ. Chậm để nhớ. Chậm để thương. Người viết thiệp không thể vội. Phải ngồi xuống. Phải dành thời gian. Phải chấp nhận để cảm xúc đi trước, rồi chữ mới theo sau.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Tấm thiệp được gấp lại, đặt vào phong bì. Nhẹ thôi, nhưng mang theo cả một năm mong mỏi. Mong bình yên nhiều hơn. Mong bớt mệt mỏi chút. Mong những điều tưởng chừng rất nhỏ, như ngủ đủ giấc, ăn bữa no, cười nhiều hơn, và ít khóc lại. Những mong ước ấy khi viết ra không còn mơ hồ nữa. Nó có hình dạng, có mùi giấy, có vệt mực còn chưa kịp hong khô.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Và rồi, khi trao tấm thiệp ấy cho người khác, hoặc đặt nó ở một góc bàn, người ta hiểu rằng lời chúc không nằm ở con chữ. Nó nằm ở khoảnh khắc tay run nhẹ vì đã dồn quá nhiều hy vọng vào một năm mới. Nằm ở niềm tin rất giản dị rằng chỉ cần còn có thể chúc nhau điều lành bằng nét mực thật, thì năm mới dẫu thế nào cũng đáng để chờ mong.

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

[E-Magazine]: Gói yêu thương khép tròn cánh thiệp

Nội dung: Nguyễn Trần Thanh Trúc

Ảnh: Tư liệu Internet

Đồ họa: Mai Huyền

Xuất bản: 5:02:01:2026:19:00

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name} - {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM