A- A+
Hơn 20 năm qua, chưa giờ phút nào bà sao nhãng trong chăm sóc ông.
(THO) - Câu nói cửa miệng của nhân gian, tồn tại qua nhiều thế kỷ đã trở thành định kiến ăn sâu vào tiềm thức xã hội. “Mấy đời dì ghẻ biết thương con chồng!”, xét ở góc độ nào đó, định kiến này có phần đúng, thậm chí nó còn trở thành quy luật nghiệt ngã.
Nhưng câu chuyện mà tôi sắp kể ra dưới đây về một người đàn bà – một người mẹ kế đúng nghĩa đã thay chồng nuôi nấng, yêu thương những đứa con không phải do chính mình dứt ruột đẻ đau bằng cả tấm chân tình. Bà đã vượt qua tất thảy những quy luật, định kiến ấy để chứng minh rằng, mọi thứ chỉ là tương đối khi người ta sống với nhau bằng tình yêu thương vô bờ...

Đời người có chữ “nợ, duyên”

Tôi về Giải Uấn (thuộc xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn) tìm bà đúng mùa gặt rộ. Trong cái nắng chói chang mùa hạ, mùi rơm mới ngai ngái, nhột nhạt lùa vào cổ áo... sáng nay bà vắng nhà! Thấy tiếng chó sủa nhắng ngoài sân, người đàn ông vào tuổi ngũ tuần không còn tự đi lại được, ngồi trên chiếc giường đôi cạnh của sổ nghển cổ ra đon đả chào khách. Hóa ra, ông là Lê Hồng Cư – chồng của người đàn bà tôi đang cất công tìm kiếm.

Biết tôi là nhà báo, lại có ý định viết về vợ mình, ông vui ra mặt. “Anh ngồi chơi! Hôm nay cô con gái út nhà tôi ngoài Hà Nội về thăm, bà ấy đang đi đón, chắc cũng sắp về tới!” – ông Cư cười niềm nở.

Rồi không chờ tôi hỏi, ông bắt đầu câu chuyện về đời mình. 18 tuổi ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia từ 1978 - 1982. Do điều kiện khí hậu khắc nghiệt ông bị sốt rét ác tính dẫn đến biến chứng bị liệt. Không thể tiếp tục phục vụ trong quân đội, năm 1986, ông xuất ngũ về địa phương với thương tật 81%. Qua sự mai mối của mẹ, ông cưới cô thôn nữ chịu thương chịu khó xã bên. Những tưởng hạnh phúc đã mỉm cười với ông... Cưới nhau được 6 năm, bà sinh cho ông 3 đứa con, rồi không may qua đời trong một dịch sốt xuất huyết, bỏ lại ông cùng 3 đứa con “trứng gà trứng vịt”, đứa lớn 5 tuổi, đứa bé mới 1 tuổi đang khóc lả trên tay vì khát sữa mẹ. Bản thân ông lại bị liệt phải ngồi xe lăn, nhìn những đứa con nheo nhóc mà vẫn chưa hình dung hết, mình sẽ vượt qua chặng đường đầy khó khăn phía trước bằng cách nào.

Cuộc sống lúc bấy giờ khó khăn, thiếu thốn đủ thứ, phải chạy ăn từng bữa. Con còn quá nhỏ, nhìn chúng ngơ ngác tìm mẹ khiến ông nhiều khi tưởng như cũng phải gục ngã. Đứa con út suốt ngày quấy khóc phải bế khắp làng xin bú nhờ, thấy vậy gia đình bên ngoại xin thằng út về nuôi. Thương con đứt ruột nhưng cũng đành chấp nhận. Còn lại 3 bố con bữa cơm, bữa cháo trong sự đùm bọc của người thân, xóm làng. Được ít lâu, mẹ ông cũng qua đời vì tuổi già, sức yếu. Giữa lúc cuộc sống dường như bít hết mọi lối đi của cha con ông thì bà xuất hiện như một phép nhiệm màu của cuộc sống.

Ngày ấy, bà là gái còn tân, lại là cán bộ xã trên tận Châu Lộc nhiều người tơ tưởng. “Đúng là cuộc đời này có duyên nợ cậu ạ! Trong một lần cùng bạn về quê chơi, nghe hoàn cảnh của bố con tôi, bà tò mò qua thăm rồi thương cảm cho hoàn cảnh bố tật nguyền nuôi hai con nheo nhóc. Lúc ra về, có điều gì đó dịu dàng, da diết như không nỡ rời xa trong đáy mắt của bà ấy. Nhưng rồi tôi cũng xua đi mọi ý nghĩ mới nhen lên trong đầu, người ta như thế, đời nào... Rồi tuần sau nữa bà ấy lại về thăm với lỉnh kỉnh nào gạo, nào bánh, thương lắm. Biết tôi không dám mở lời, bà ấy đã chủ động ngỏ ý muốn về chăm sóc cho tôi và các con. Nghe xong, tôi lặng đi rất lâu, có lẽ nào mình đang mơ, có lẽ nào hạnh phúc lại mỉm cười với tôi lần nữa.  Vậy là bà ấy bỏ qua tất cả, về chăm sóc cho gia đình tôi từ ngày ấy. Có lẽ, một phần cũng do vợ tôi từng làm người lính nên đồng cảm, chia sẻ.” – ông Cư run run xúc động nhớ lại. Ngoài sân, nắng đã đứng bóng, bóng bà liêu xiêu cùng cô con gái đã về đến đầu ngõ.

Hơn cả tình yêu

Bà là Lê Thị Phương, vốn người gốc ở huyện Hậu Lộc. Trước khi về đây, tôi đã nghe người ta kể khá nhiều về bà, về người phụ nữ đã vượt qua tất thảy định kiến của cuộc đời. Giờ ngồi đối diện, tôi vẫn không sao lý giải hết, điều gì đã khiến một người phụ nữ bé nhỏ như bà có thể gạt bỏ tất cả, chịu đựng, hy sinh cả cuộc đời cho người chồng thương tật và những đứa con không phải do mình mang nặng đẻ đau. Thời gian cứ đằng đẳng trôi, giờ đây tóc bà đã điểm bạc. Hơn 20 năm qua không lúc nào bà được thảnh thơi. Lúc các con còn nhỏ thì lo cái ăn, cái mặc, giờ chúng đã khôn lớn nhưng bà lúc nào cũng đau đáu nỗi niềm làm sao lo cho các con yên bề gia thất, để mai kia xuống suối vàng gặp mẹ đẻ của chúng bà không phải hổ thẹn.

Bà bảo: Thiên chức của người phụ nữ ai cũng mong muốn trong đời mình được một lần mang nặng đẻ đau, nỗi khát khao ấy càng cháy bỏng khi bà đồng ý về làm vợ ông. Nhưng nhìn cảnh 2 đứa con thơ dại, điều kiện lại vô cùng khó khăn, sau nhiều đêm thức trắng, trăn trở, bà quyết định hy sinh một phần thiên chức “mang nặng đẻ đau” để toàn tâm, toàn trí lo cho chồng con. Để có quyết định đau đớn đó bà đã phải gắng gượng rất nhiều, tự động viên mình, xem 2 đứa con của chồng như con đẻ.

Nhớ lại những tháng ngày khốn khó đã qua, bà Phương tâm sự: Cùng là người lính với nhau nên giữa bà và ông có rất nhiều đồng cảm. Năm 1973, bà đi lính phục vụ tại Trung đoàn an dưỡng 580 Quân khu Hữu Ngạn. Cuối năm 1976 xuất ngũ về công tác tại địa phương. Thời con gái cũng rất nhiều người theo đuổi nhưng do nhà neo người, bố mẹ lại già yếu nên bà chưa vội lập gia đình. “Không biết có phải là số trời đã định trước, lúc tôi đang làm cán bộ trực văn phòng xã Châu Lộc, huyện Hậu Lộc có người mai mối tôi với ông Cư, họ nói rõ hoàn cảnh của ông ấy. Nhìn thấy cảnh ông ấy chống nạng lết từng bước, 2 đứa con lăn lóc dưới nền đất người lấm lem, còi cọc, xanh sao... tôi không thể cầm lòng. Hình ảnh ấy cứ ám ảnh, làm tôi day dứt, phải làm điều gì đó cho bố con ông ấy. Và chính trong cái buổi chiều gặp gỡ định mệnh  ấy, duyên số đã gắn kết chúng tôi đến tận bây giờ”.

Từ ngày bà về làm vợ, làm mẹ, căn nhà cấp 4 tềnh toàng luôn vang tiếng cười đùa của con trẻ, bát cơm của các con đã bớt độn khoai, độn sắn. Ngoài 3 sào ruộng, đồng lương thương binh ít ỏi không đủ trang trải, ban ngày bà ra đồng mót từng hạt thóc, chăm từng ngọn mồng tơi. Đêm xuống, bà lại cặm cụi nấu rượu đến 2-3 giờ sáng. Khổ nhất là những ngày trời đông giá rét, 4 giờ sáng khi trời đang còn tối đen phải dậy đạp xe khoảng 15km để nhập rượu, xong lại vội vã về lo cơm nước cho các con để chúng kịp đến trường, lo cho chồng, con xong bà lại tất tưởi gánh rau ra chợ đầu làng bán. Những lúc trái gió trở trời, người ông Cư đau nhức bà phải thức thâu đêm xoa bóp, những sinh hoạt hàng ngày của chồng đều phải nhờ bà phụ giúp. 

Ngồi bên cạnh bà Phương ông Cư xúc động: “Nếu không có bà ấy không biết cuộc sống của bố con tôi giờ ra sao. Lúc bà ấy quyết định lấy tôi, bản thân tôi cũng có chút băn khoăn. Mặc dù rất cần bàn tay của người phụ nữ để chăm sóc gia đình nhưng liệu 2 đứa con tôi sẽ có cuộc sống như thế nào khi chúng không phải là con đẻ...? Thời gian trôi qua, các con tôi lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc của người mẹ thứ hai, xem 2 đứa như con ruột, không hề có sự phân biệt đối xử. Thằng cả học Khoa Tin học - Trường Đại học Hồng Đức, đứa con gái thứ 2 học cao đẳng du lịch giờ đều đã có công ăn việc làm ổn định. Thằng út giờ đã có gia đình hiện đang làm công nhân. Đó là món quà vô cùng ý nghĩa, bà ấy đã hy sinh gần hết trọn cuộc đời lo cho chồng, cho con”.

“Niềm vui, hạnh phúc nhất cuộc đời tôi là 3 đứa con xem tôi như mẹ đẻ. Chúng giờ đã lớn nhưng thường xuyên tâm sự, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Mỗi dịp được nghỉ về quê thăm bố mẹ chúng lại sà vào lòng  tôi nũng nịu như những ngày còn nhỏ. Tôi luôn quan niệm, con nào cũng là con miễn sao mình nuôi dạy, yêu thương chúng hết lòng. Tôi không ân hận về quyết định không sinh con ngày trước, ông trời đã cho tôi cả một gia đình mà nhiều người mơ ước” -  bà Phương cười hiền lành. Trong tiếng cười ấy, tôi cảm nhận được cả niềm hạnh phúc hân hoan đang trào dâng từ sâu thẳm.

20 năm, chưa một lần bà phải cầm roi vọt với những đứa con chồng, chưa một lần chúng dám cãi lời bà. Và cũng 20 năm ấy, chưa phút giây nào bà sao nhãng chuyện chăm sóc cho ông. Còn nhớ, trong lúc trò chuyện, tôi từng hỏi, “Bà có yêu ông không hay chỉ vì thương mà gắn bó?!” – bà cười hồn hậu mà rằng: “Yêu nhiều lắm chứ! Nhưng để vượt qua cuộc sống đầy rẫy những khó này, người ta còn phải thương nhau bằng cả tấm lòng nữa!”

Ghi chép của Nguyễn Chung

In bài viết

Gửi ý kiến của bạn

Gửi ý kiến của bạn

 
Liên kết hữu ích
Thông tin thời tiết
Tỉ giá ngoại tệ
Thông tin giá vàng
Chứng khoán


- Cao đẳng Dược Tp HCM


- Tuyển sinh Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Cao đẳng Y Dược Đồng Nai



- Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur


- Tuyển sinh Y Dược


- Xét tuyển Cao đẳng Dược Hà Nội


- Trường Cao đẳng Dược Hà Nội


- Cao đẳng Dược Hà Nội


- Xét tuyển Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Tuyển sinh Cao đẳng Y Hà Nội


- Y học cổ truyền Tp HCM


- Y học cổ truyền


- Dược sĩ


- Thuốc Bắc


- Phục hình răng


- Kỳ thi THPT Quốc Gia


- Nhà thuốc GPP


- Giảm báo tự nhiên


- Hôn nhân gia đình


- Thẩm mỹ nữ


- Bác sĩ Thẩm mỹ


- Tăng cân nhanh


- Viện Thẩm Mỹ Hà Nội


- Trường Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Xét tuyển Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- điện thoại iphone


- nấm phụ khoa

- rong kinh

- Chung cư Green Pearl


- Cao đẳng Dược TPHCM

- vé máy bay đi thanh hóa