A- A+
(THO) - Cháu gái tôi ít học nhưng thích lý luận. Lâu lâu nó lại lên thành phố mua đồ, tiện thể “ngửi mùi” văn minh đô thị như nó nói.
Lần này nó lên thành phố bằng xe máy thay cho xe buýt. Áo chống nắng, đi xe số nhìn là biết con gái quê. Thiếu nữ thời nay đi xe số phần đa ở nông thôn.

 
Tôi đang lúc bận nhất thì nó điện thoại. Giọng nó hổn hển bảo: Chú ra ngay đi. Có việc gì, tôi hỏi. Thì chú cứ ra, ngay ngã tư gần cơ quan chú mà. Vì bận, tôi bảo nó cứ gọi cho vợ tôi. Không được, chỉ có chú. Lần nào về quê chú cũng khoe thành phố văn minh, công bằng lắm. Chú ra xem cái văn minh mà chú nói.

 
Tôi giật mình, chả lẽ con bé bị ai đó hiếp đáp điều gì. Tôi nhảy vội lên xe, ra đến nơi thấy nó mếu máo bảo là vừa bị công an bắt xe. Bắt vì lỗi gì, tôi hỏi. Cháu “dính” đèn đỏ. Khi cháu đến ngã tư thì đèn xanh còn vài giây, cháu đi luôn, cũng nhiều người đi, cháu không thể đi nhanh được, chưa qua ngã tư đèn đã đỏ, thế là bị dừng xe. Còn oan ức gì, chú không xin cho đâu, tôi nói. Cháu không nhờ chú xin, cháu thấy ức. Rồi nó chỉ vào dòng người đang ồn ào qua ngã tư. Dòng người ấy ngày nào tôi chả thấy, có điều ít để ý. 
 
 
Chừng mươi phút mà nó chỉ cho tôi biết bao người vi phạm. Những thanh niên đi xe máy đầu không đội mũ bảo hiểm rồ ga vượt đèn đỏ. Những chiếc xe buýt thản nhiên vượt đèn vàng. Chẳng thể kể hết...

 
Con bé bảo, chú thấy đấy, toàn người vi phạm mà có bị dừng xe đâu. Thì lực lượng cảnh sát giao thông có hạn làm sao xử lý hết được, tôi biện hộ. Nó cự lại: Chú bảo thành phố văn minh, nhưng cháu  vẫn thấy chưa công bằng. Có phải trông cháu quê mùa, chở lềnh kềnh mà bị dừng xe. Những người kia là người phố, nên có dừng xe chắc gì đã phạt được họ, nên không dừng cho xong...? Con bé dắt xe đi, nó chẳng thèm vào nhà tôi ăn cơm như đã hẹn. Nó giận, bởi sự văn minh trong suy nghĩ của nó là phải đạt đến độ công bằng, không có sự phân biệt nào, kể cả khi tham gia giao thông.
In bài viết

Gửi ý kiến của bạn

Gửi ý kiến của bạn

 
Liên kết hữu ích