A- A+
Du khách đến tham quan Di sản thành Nhà Hồ (Vĩnh Lộc). Ảnh: Hà Hiệp
(THO) - Đã lâu, vùng đất xã Vĩnh Hưng thuộc huyện Vĩnh Lộc đã ghi sâu vào kí ức bao người. Câu ca từ xưa “chưa nắng đã hạn chưa mưa đã lụt” luôn gắn trên môi, mấy ai quên được. Phía trên các làng núi cao sừng sững trùng trùng điệp điệp, bên dưới là những đồng nước lầy lội triền miên. Dân quê quen sống bằng nghề cá tép quanh năm.
Vào tiết tháng bảy đến tháng chín mưa nhiều, có đợt mưa chưa đến ba ngày nước đã nổi mênh mông. Đã thế, lượng mưa từ các triền núi Thạch Thành tuôn xuống sông Bưởi, rồi từ đó tràn vào đồng đất Vĩnh Hưng gây lụt úng. Rất ít  năm bà con được gặt hái lúa mùa. Còn vụ chiêm, thường xảy ra hạn hán, hàng loạt diện tích lúa mất trắng. Dân nghèo, nhưng đáng quý là trải qua các cuộc chiến tranh giữ nước, hàng loạt thanh niên vẫn hăng hái lên đường đánh giặc, ngày chiến thắng trở về, lắm người ngực đầy huân chương... Mãi gần đây, con đê Mủi Ốc có từ thời Lê bị hỏng nhiều đoạn đã được đắp lại, cuộc sống người dân theo đó cũng thuận lợi hơn. Ông Lê Ngọc Thắng, bí thư ban chấp hành đảng ủy xã có lần tâm sự: “Hiện nay xã ta đang còn một số nhà tranh lụp sụp, nhưng tôi tin trên con đường đổi mới chẳng bao lâu nữa những nhà tranh kia sẽ được xóa, số nhà tầng cũng phát triển không ngừng”. Lời ông cách đây bảy năm nay đã trở thành hiện thực. Bản thân ông, tuy trăm công nghìn việc nhưng vẫn nhận thầu hơn hai héc ta đất rừng. Cứ sáu năm ông thu hoạch một lần, được hơn trăm triệu đồng tiền gỗ tràm. Sau vài đợt như thế ông đã xây được căn nhà cao tầng theo thiết kế mới. Chẳng phải riêng ông, nhiều người khác cũng đua nhau làm nhà kiên cố, cao tầng.

Lần này, ông dẫn đoàn nhà báo, nhà văn đến thăm những gia đình làm ăn khá giỏi, tôi chợt nhớ mấy câu của một nhà thơ tặng làng Còng (xã Vĩnh Hưng) cách đây 61 năm:

Nước giếng Đừ vừa trong vừa mát

 Gái làng Còng hồng đẹp hơn thơ

Dù cho nắng lửa cháy đồng

Cũng không ngăn nổi nụ cười của em ...

Đúng vậy, dù đói kém mất mùa nhiều năm nhưng cuộc sống của người Vĩnh Hưng vẫn tiến triển không ngừng- đó là lời nhận xét của nhà thơ Ngô Xuân Tiếu sau khi ông thấy hết các làng, nhà thấp nhà cao san sát, không còn một mái tranh vách nứa, đường làng được đổ bê tông rộng rãi và đẹp.

Đến phân xưởng chế biến gỗ của ông Phùng Ngọc Sinh tại thôn 1, xã Vĩnh Hưng, ai nấy không khỏi ngạc nhiên, xưa người ta thường gọi là vùng đất “khỉ ho cò gáy” mà nay kẻ vào người ra nườm nượp, người cưa xẻ gỗ, kẻ khuân vác vật tư... hăng hái và luôn điểm nụ cười tươi tắn trên môi. Ông rất bận việc công xã, cứ hết giờ buổi chiều lại phóng xe đến xưởng gỗ... Riêng bà Trần Thị Hoa, vợ ông, không ngờ một người thuần nông từ bé mà nay đã trở thành vị chỉ huy hơn ba chục công nhân. Còn số công nhân, họ chẳng được qua trường lớp đào tạo nào nhưng vẫn làm tốt công việc được giao. Họ có lúc nhanh lúc chậm tùy theo việc, miễn sao thành phẩm đưa ra đạt yêu cầu. Thế mới biết chẳng việc gì khó, làm mãi thành quen, chất lượng cứ mỗi ngày thêm đẹp. Đặc biệt bà chủ, công nhân quý trọng lắm. Chưa bao giờ bà nặng lời với người làm, có lẽ đức tính của bà xuất phát từ nhà nông, đã trải qua bao vất vả đường đời nên thấu hiểu mọi nỗi niềm... “Cháu đã đi kiếm việc làm nhiều nơi- đây là lời tâm sự của cô Kim chuyên bốc vác- nhưng đến đây cháu quyết tâm dừng lại, sẽ làm việc mãi. Chẳng biết về sau thế nào còn hiện nay cháu thấy rất vui! Bà ấy tốt lắm, quý bọn cháu như con đẻ. Chuyện tháng nào bà cũng trả tiền công sòng phẳng đã đành, nhưng mỗi khi nghe nói công nhân bị ốm đau hoặc tai nạn bà đánh xe đến tận nơi thăm hỏi và bao giờ cũng có quà ...”

Chưa hết ấn tượng đẹp về phân xưởng chế biến gỗ, chúng tôi lại chứng kiến cảnh làm ăn rầm rộ của nhà ông  Đào Mạnh Hà tại thôn 5 trong xã. Một lúc ông chỉ đạo cả ba việc: máy đào xúc, máy cày, máy cưa cắt gỗ. Người làm công cho ông chẳng mấy ngày được nghỉ, vì nhu cầu đào mương, làm móng nhà, cắt gỗ rừng của bà con cứ mỗi ngày càng tăng. Ông như chong chóng, hết cắt việc cho người làm lại chạy đến hồ cá. Đó là hồ Hón Chè. Hồ này rộng hơn 40 ha, bình quân mỗi năm ông thu hoạch gần 10 tấn cá. Đặc biệt cá ở đây rất sạch, không bao giờ phải dùng bột chăn nuôi như người ta, vì các trận mưa rừng từ đồi núi Thạch Thành tuôn xuống bao nhiêu là phù du đều dồn vào vùng cá, nên người mua rất chuộng. Dân chuộng cá Hón Chè vì nó thơm, bùi và béo...

Tôi còn muốn ngắm cảnh đẹp của bầy vịt hàng ngàn con trắng toát cả một góc hồ, lòng băn khoăn muốn tìm những bí quyết làm ăn của Hà, nhất là tiền đâu để ông mua sắm những cỗ máy và thiết bị trị giá lên tới tiền tỷ, mà bản thân ông chẳng phải đâu xa lạ, chỉ là người con được sinh ra từ vùng đất “khỉ ho cò gáy”... Bỗng ông Thắng giục: “Những gia đình này đã có nguồn gốc đi lên từ lâu rồi, nhưng hiện nay trong xã đang phát triển rầm rộ những nghề như mộc, nề, cơ khí, nông, lâm... Xưa, các việc như cơ khí, nề, mộc... bà con phải thuê các cánh thợ từ xa, nhưng nay khác hẳn, làng nào cũng có các tốp thợ giải quyết mọi việc theo yêu cầu của dân. Riêng ngành mộc, ngoài phân xưởng chế biến gỗ của ông Phùng Ngọc Sinh còn có chín hộ chuyên làm các việc như đóng tủ, bàn, ghế, cửa... đủ các loại. Đặc biệt ngành cơ khí: trong xã có mười hộ chuyên làm các việc như sửa xe máy, ô tô, máy cày, hàn, điện... nói chung mọi việc bà con không còn cảnh phải chạy đi tìm thợ nơi khác...

Cách đây vài năm, vào những buổi sáng và chiều hàng ngày có từng đàn trâu, bò đi qua các ngõ ra dặm Bái Trời ăn cỏ, đường làng rất bẩn, nhưng nay không còn cảnh phân trâu bò rải rắc dọc đường, đó là nhờ phong trào văn hóa mới, cho nên 1800 con trâu, bò trong xã được bà con tự giác lập chuồng trại chu đáo; kể cả mấy ngàn con lợn cũng vậy, vì thế xã Vĩnh Hưng mới có không khí trong lành, sạch và đẹp...

Vĩnh Hưng chưa phải là một xã rộng lắm, nhưng có 230 ha đồi được trồng những cây tràm, keo... Trong đó có 70 hộ chuyên canh tác theo dự án 327 và 661, cứ 6 hoặc 7 năm họ khai thác một lần, nhưng xen kẽ, sao cho các đồi không được trụi lỏn trong một đợt; đồng thời làng nào cũng có nhiều vườn cây ăn quả, góp phần tạo màu xanh cho làng quê...

Điểm cuối cùng đoàn đến thăm là trang trại trẻ Nguyễn Quyết Tiến người thôn Bốn. Trại này nằm giữa lưng đồi Cốc, phía đông là hồ cá Hón Chè của ông Đào Mạnh Hà. Chao ơi! Đứng giữa trang trại, gió núi lùa vào các cành cây tán lá, khiến ta cảm thấy như có tiếng sáo diều đang vi vút đâu đây. Bên trên nữa là những vạt mía dào dạt không thấy bóng người nhưng có tiếng hát trong như tiếng lá reo. Lời hát hơi ngắt quãng có lẽ do cô gái vừa cắt cỏ vừa hát, hoặc gió đưa gió đẩy:

Thương anh em cũng muốn vô

Cho vơi nỗi nhớ cho tiêu cái buồn

Trách ai sao nỡ hạ buồm

Để thuyền mất lái vật vờ bên sông...

Phía dãy chuồng trại lại vút lên giọng nam cao của người chăn lợn, thật tình quê:

Em buồn em khóc, em cứ khóc

Khóc nữa cho vơi bớt nhọc nhằn

Anh còn đây em mãi tìm đâu

Mà sao da diết như vừa chiêm bao... Nhà thơ Ngô Xuân Tiếu nắm tay Lê Văn Sự, hỏi: “Dân ca gì mà xao xuyến thế, Nghệ Tĩnh chẳng phải, Quan họ cũng không?”. “Anh chưa nghe hết các làn điệu dân ca Thanh Hóa ư? Đây là làn lối vút lên từ đáy lòng những người dân lao động. Như hò sông Mã, cũng từ mái chèo mái đẩy trên sóng nước. Chính nơi này là mảnh đất gốc tích có từ xưa, chúa Trịnh Doanh đã từng đến đây chỉ huy luyện tập những đàn voi, ngựa chiến...”

Vậy là, có lẽ vì thế mà truyền thông làn điệu diễn ca lưu mãi đến giờ, nhờ đó họ có thể tạo dựng thêm những cái hay cái mới, ý tình đằm thắm hơn!... Mãi khi ông Thắng ngửa mặt nhìn lên bãi mía hỏi một câu: “Hương ơi, mấy giờ chiều chủ trại mới cho nghỉ?”. “Tùy từng hôm- Hương trả lời- Anh Tiến không bắt buộc, nhưng các em thường là năm giờ, có hôm sáu giờ... nếu trời trong sáng như bữa ni.”

Thành ra, người có tiếng hát hay như tiếng lá rừng hoặc tiếng suối reo là Hương. Chẳng biết cô bao nhiêu tuổi nhưng tôi đoán chừng hai lăm đến ba mươi, cái tuổi đang dần dần dạn dày gió sương và mưa nắng. Cô với một bạn gái nữa đang làm công cho Tiến, chuyên dọn cỏ mía và vườn cây ăn quả, mỗi ngày chị Tân vợ Tiến trả công cho họ 120 ngàn đồng/người. Còn số dọn rửa hai chuồng lợn, với hai chuồng bò lẫn gà, cả phục vụ thức ăn cho mấy đàn gia súc gia cầm cũng chỉ có hai người. Những việc này khá kỳ công, vất vả, nếu không biết cách phòng vệ có thể người ta sẽ bị nhiễm trùng nguy hiểm. Cho nên, kinh nghiệm của họ càng tích cực dọn rửa bao nhiêu càng an toàn bấy nhiêu. Họ được anh Tiến ưu tiên trả tiền công khá cao, theo hợp đồng, mỗi người được lĩnh 50 triệu đồng/năm.

Trại có 4 chuồng, tổng diện tích 1200 m2, nuôi 20 con bò cái, 400 con lợn, 200 con gà thịt. Trong đó có 100 con lợn nái thuộc giống ngoại và 80 con nái dự phòng. Vòng ra phía sau trại có 800 con vịt gốc đang bơi ở hai ao lớn có tổng diện tích hơn 6000 m2, chốc một chúng lại vươn cổ lên thật cao vỗ cánh, tiếng quạc quạc làm không khí nhộn lên... Anh Tiến cho biết: “Trông thế đấy, nhưng bình quân mỗi năm gia đình cháu chỉ lãi 500 triệu đồng, đặc biệt năm ngoái được 700 triệu đồng”.

Kết thúc buổi thăm quan, chẳng biết mọi người đang nghĩ gì, riêng tôi có cảm tưởng trang trại này sẽ vững bền và còn có thể vươn xa. Như dự kiến của chủ trại, đầu năm tới sẽ xây thêm chuồng lợn và chuồng bò để tăng con số, không phải mua con giống xa xôi mà từ chính những lợn nái và bò cái của nhà mình sinh sản. Với người làm, buộc anh phải tuyển thêm. Không ngờ một chủ trại trẻ như Tiến đã có đầu óc sớm nhập cuộc trên con đường đổi mới, rất táo bạo nhưng vững chắc! Và không chỉ riêng trang trại của anh, hàng chục trang trại khác cũng đang dần dần đi lên tạo nên bức tranh nhiều mầu sắc cho Vĩnh Hưng càng đẹp.

Đoàn người vừa ra đến cổng, từ bãi mía lại vang lên giọng ca như tiếng lá reo gió thổi:

Người ơi xin giữ lời này

Đừng gieo nắng lửa

           nhuộm vàng đồi em...   

In bài viết

Gửi ý kiến của bạn

Gửi ý kiến của bạn

 
Thông tin thời tiết
Tỉ giá ngoại tệ
Thông tin giá vàng
Chứng khoán


- Cao đẳng Dược Tp HCM


- Tuyển sinh Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Cao đẳng Y Dược Đồng Nai



- Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur


- Tuyển sinh Y Dược


- Xét tuyển Cao đẳng Dược Hà Nội


- Trường Cao đẳng Dược Hà Nội


- Cao đẳng Dược Hà Nội


- Xét tuyển Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Tuyển sinh Cao đẳng Y Hà Nội


- Y học cổ truyền Tp HCM


- Y học cổ truyền


- Dược sĩ


- Thuốc Bắc


- Phục hình răng


- Kỳ thi THPT Quốc Gia


- Nhà thuốc GPP


- Giảm báo tự nhiên


- Hôn nhân gia đình


- Thẩm mỹ nữ


- Bác sĩ Thẩm mỹ


- Tăng cân nhanh


- Viện Thẩm Mỹ Hà Nội


- Trường Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- Xét tuyển Cao đẳng Y Dược Hà Nội


- điện thoại iphone


- nấm phụ khoa

- rong kinh

- Chung cư Green Pearl


- Cao đẳng Dược TPHCM

- vé máy bay đi thanh hóa